Home »
Đăng bởi 1991 Land lúc Thứ Sáu, 24 tháng 1, 2020 ,

Lão Tử có câu: Họa là chỗ dựa của phúc, phúc là nơi ẩn náu của mối họa. Có tức là họa là vấn đề kiện tiên quyết của việc phân thành phúc, nhưng phúc lại ẩn chứa yếu tố chia thành họa. 

Nói phương pháp khác, chuyện tốt và chuyện xấu là có thể chuyển hóa cho nhau và dưới một vấn đề kiện nhất quyết, phúc có thể sẽ cải biến thành họa mà họa cũng có thể biến thành phúc. Bất luận một sự tình gì nảy sinh đều chỉ có thể có hai loại kết quả đó là tốt hoặc xấu. 

Vạn sự vạn vật trong thiên hà này đều là như thế. Một sự tình xảy ra, nó có thể là tốt và cũng có thể là không tốt. Sự phát triển của sự vật đều là có thể chuyển hóa giữa tốt và xấu. Đôi lúc sự việc tốt có thể chuyển thành xấu và sự việc xấu có thể chuyển thành tốt.

01. Chuyện nhà vua và cận thần 

Ngày xưa có một ông vua có rất nhiều cận thần thân tín. Tuy nhiên ông ta tỏ ra khác lạ mến mộ một người trong số họ bởi người này rất lanh lợi, giỏi giang và xoành xoạch đưa ra những lời khuyên hữu dụng.

Một ngày nọ, nhà vua bị một con chó cắn vào ngón tay và vết thương càng ngày càng trở nên trầm trọng. Nhà vua liền hỏi người cận thần rằng đó có phải một điềm xấu hay không. Người cận thần tư vấn: "chậm tiến độ là nhân tố tốt hay xấu thì khó mà có thể nói trước được, thưa đức vua".

Sau cùng, ngón tay của nhà vua bị hoại tử nặng và cần phải cắt bỏ. Nhà vua liền hỏi lại sức cận thần: "Hẳn đây là một điềm xấu?".

Một lần nữa, người cận thần vẫn trả lời như cũ: "Tốt hay xấu rất khó để nói, thưa đức vua". Nhà vua giận dữ tống giam người cận thần của chính mình.

Trong phúc có họa, trong họa có phúc, vạn vật thay đổi khó lường nên BÌNH TĨNH trước mọi sự trong đời mới là cách hành xử của người có trí tuệ - Ảnh 1.

Ảnh minh họa.

Tham gia một ngày nhà vua đi săn trong rừng. Ông khấp khởi mừng húm khi mài miệt đuổi theo một con nai rồi ngày càng dấn sâu hơn tham gia rừng rậm. Sau cùng nhà vua nhận thấy bản thân bị lạc. Nhân tố tồi tệ hơn là ông bị thổ dân bắt lại làm cho vật tế thần. Nhưng họ bất ngờ nhận ra rằng nhà vua thiếu mất một ngón tay. Ngay tức tốc, họ thả nhà vua ra vì ông ta chẳng phải là một người con trai tuyệt vời và không thích hợp để dâng cúng - Tế Thần.

Sau đó nhà vua đã tậu được tuyến phố về cung điện. Nhà vua nắm bắt ra lời nói của người cận thần năm xưa: "Tốt hay xấu thì khó khăn mà có thể nói trước được". Ví như không bị mất một ngón tay, nhà vua có thể đã bị làm thịt.

Ngay tức tốc, nhà vua truyền lệnh thả người cận thần của bản thân mình và xin lỗi anh ta. Nhưng người cận thần không có vẻ gì ân oán trách nhà vua khi bị cầm tù. Ngược lại, người cận thần nói: "chậm triển khai không hẳn là nhân tố tồi tệ khi đức vua giam thần lại".

"Tại sao?", nhà vua hỏi.

"Bởi giả dụ đức vua không giam thần lại, thần sẽ được đi theo trong chuyến đi săn. Nếu như người dân phiên bản địa nhận ra rằng nhà vua không thích hợp cho việc cúng tế, họ sẽ sử dụng thần để dâng lên vị thần của họ".

Đôi lúc chúng ta luôn cảm thấy thất vọng, cực khổ khi mọi thứ không trót lọt như trông mong. Cũng có khi cảm giác như cả trái đất đang sụp đổ. Khi vấn đề đó xảy ra, không có gì là sai khi chúng ta khóc hoặc cảm thấy thất vọng. Nhưng một khi bạn tĩnh tâm và kiểm soát bạn dạng thân trở lại, hãy thử nhìn chúng dưới một giác độ khác, có thể bạn sẽ nhìn thấy rằng chúng không tồi tệ như bạn nghĩ và đôi khi là cơ hội để bạn có được nhân tố tốt hơn.

Có những vấn đề tưởng hạn độ như thuận tiện thuở đầu lại có hoàn thành tồi tệ và ngược lại.

Không có gì thực sự xác định được là xấu hay tốt. Hay chăng chỉ là yếu tố mà chúng ta nhìn nó theo chiều hướng tích cực hay bi thảm mà thôi.

Nói cách thức khác, trong cái đen đủi có cái may, và yếu tố quan trọng nhất là không bao giờ được từ bỏ chờ đợi. Vì nơi nào có sự sống, nơi đó có chờ đợi. Thế giới này vẫn luôn có một nơi tốt đẹp và cuộc sống vẫn muôn màu.

Ngược lại, ở vào thời gian thất ý, muốn bỏ cuộc thì phải có tầm nhìn lâu dài, tin cẩn rằng sẽ có những nhân tố tốt đẹp ở trong tương lai. Đừng để những thất bại, khó khăn trước mắt hù dòa mà khổ sở khổ đau, bi quan.

Có thể thấy, “họa” và “phúc” là chuyển hóa không ngừng, luân phiên như ngày và đêm, mặt trăng và mặt trời vậy!

02. Chuyện bà lão câm và người lữ khách 

Một lữ hành thấy bà lão bên bờ sông đang buồn rầu vì không nhân thức khiến thế nào qua sông. Lữ hành cũng đã mỏi mệt đa số kiệt lực rồi, bèn dốc cực kỳ toàn thân giúp bà lão. Kết quả, vừa sang sông, bà cụ chẳng nói năng gì đã nhanh nhảu đi mất.

Lữ khách thấy rất hối hận tiếc nuối. Anh cảm thấy nhường như chơi đáng để bạn dạng thân vắt khôn xiết lực giúp bà lão, vì ngay cả trong khoảng "Cảm ơn" anh cũng chẳng thu được.

Nào có hay, mấy giờ sau, đúng lúc anh đang mỏi mệt tới mức không dễ dàng cất bước, một người trẻ tuổi đuổi kịp anh. Người trẻ tuổi nói, bái tạ anh đã giúp bà nội tôi. Chỉ nuối tiếc rằng bà không thể nói được, nên phải sử dụng cử chỉ tay để căn dặn tôi đem những thứ này biếu tặng anh, tôi chắc anh cũng đang cần sử dụng đến. Nói rồi, người trẻ tuổi lấy ra lương khô và cả con ngựa anh ta đang cưỡi tặng lữ hành.

Đôi khi chúng ta luôn run sợ muốn có ngay câu trả lời, nhưng thế cuộc lại bắt chúng ta phải nhẫn nại mà chờ đợi. Ngay cả chúng ta có hét lên với thung lũng trống trải, thì cũng phải đợi một lúc mới nghe được âm thanh vang vang văng vẳng vọng lại.

Cũng có nghĩa là, thế cuộc luôn sẽ cho chúng ta câu trả lời, nhưng sẽ không tức thời nói hết thảy cho chúng ta nhân thức.

Trong phúc có họa, trong họa có phúc, vạn vật thay đổi khó lường nên BÌNH TĨNH trước mọi sự trong đời mới là cách hành xử của người có trí tuệ - Ảnh 2.

Thực ra, tháng năm như một ngọn cây to đùng cành lá đan xen dọc ngang, mà thế cục là chú chim nhỏ dại bay vào bay ra trong đó. Nếu một ngày nào đó, chúng ta chạm chán gió mưa rét buốt trên phố đời, con tim đã không thể nhẫn nhịn nổi nữa, thế thì, hãy nhẫn nại đợi một tẹo. Rất có thể ngọn cây lớn lao này đang đấu tranh với gió rét để gây dựng khí tượng mùa xuân, đồng thời từng chút từng chút một tiến đến gần chúng ta, chỉ cần chúng ta nỗ lực.

Báo bổ không nhất quyết sẽ tức thì sinh ra sau khi phó xuất. Chỉ cần chúng ta chịu đợi chờ một tẹo, những yếu tố tốt đẹp của cuộc sống xoành xoạch đến tham gia lúc chúng ta không lưu ý nhất.

Do vì, rất nhiều đều là sự an bài tốt nhất!

Khi chúng ta ở trong nghịch cảnh, cảm thấy mọi việc đều không thuận lợi, ái tình, công tác, tương lai, hoàn hảo đều trở thành mây khói, lòng xuất hiện ý niệm vô vọng… Lúc ấy hãy thay đổi góc độ để lưu ý điều, tự vấn với phiên bản thân mình: Hồ hết đều là sự an bài tốt nhất, trong phúc có họa, trong họa có phúc, người nào nhân thức rằng tương lai sẽ có những đổi mới ngạc nhiên?

Vì thế, trong cuộc sống khi chạm mặt chuyện xấu đừng nên ảm đạm, khổ đau, trái lại khi gặp mặt chuyện vui cũng đừng mải phấn kích quá chừng, mất không ưu phiền, được không thích chí, bởi vì: "Trong phúc có họa, trong họa có phúc, biến hóa cực kì, sâu xa chẳng thể lường được".

*Tổng phù hợp 

Minh Hà

Theo Nhịp sống kinh tế/Tổng hợp


Xem nhiều hơn: mua nha

Tags:

ĐĂNG KÝ NHẬN BẢNG GIÁ

Bản quyền thuộc về Ivan Nguyen, Căn Hộ Luxriverview Quận 7