Home »
Đăng bởi 1991 Land lúc Thứ Sáu, 18 tháng 10, 2019 ,

(01)

Mỗi khi có chuyện, tôi vẫn thường sang nhà Nam để ý sự. Thói quen ấy đã duy trì mười năm kể từ khi ra trường. Ngày hôm nay, vẫn là một cuộc điện thoại không xa lạ. Nhưng ở đầu dây bên kia, Nam không nghe điện của tôi.

Sau khi thử đa dạng cuộc không được, tôi cảm thấy có chút bất an, vì chưa bao giờ cậu bạn tôi lại không dễ dàng gọi tới thế. Trong những lúc gian khổ nhất, tôi luôn có Nam bên cạnh. Bây giờ, có vẻ như cậu ấy chạm mặt chuyện, tới lúc tôi phải biến thành chỗ dựa cho cậu ấy rồi.

Vội chạy đến nhà Nam, tôi mới nhân thức mẹ cậu mới lên cơn đột quỵ, phải tham gia viện gấp. Lao đến bệnh viện, tôi bắt gặp gỡ hình ảnh Nam đang rút nốt những tờ tiền sau cùng trong thẻ tại sảnh. Tổng cộng cậu còn khoảng 5 triệu để chăm sóc cho mẹ lần này. Ánh mắt Nam lúc này có phần bất lực. 5 triệu liệu có thể khiến cho được gì?

Cực khổ nhất là chứng kiến người nhà đang từng ngày kháng cự bệnh tật nhưng chúng ta không đủ tài chính để giúp sức họ. Đây là lúc "phổ thông tiền" phát huy tối đa trị giá của nó.

Nam đang quẩn trong guồng quay mà hồ hết người gặp phải: Đói tiền. Dành tiền chữa trị cho mẹ, cậu phải phớt lờ sức khoẻ tiều tuỵ của bạn dạng thân. Thậm chí, khi cơn đau bao tử của cậu tái phát, bạn tôi cũng chỉ có thể cắn một miếng bánh mì để giảm sút cơn đau. Cậu ấy làm cho gì còn đủ tiền để lo cho bản thân nữa!

Khi cơ thể buồn bã vì bệnh tật, người nào cũng ước giá mình có thật phổ quát tiền để chữa chạy, để cơn đau thuyên giảm một tí thôi cũng được.

Loài người có những lúc thật mâu thuẫn. Họ không muốn biểu hiện bản thân mình là người chạy theo đồng bạc, nhưng họ lại thèm khát một cuộc sống giàu có, đủ đầy!

Hàng ngũ sinh viên của tôi hay nói về một cô bé xíu có thiết kế khá xinh tươi. Hoàn cảnh mái ấm gian khổ, cô lên Hà Nội kiếm cơ hội đổi đời. Cô chật vật vì cuộc sống mưu sinh. Làn da trắng hồng trở thành đen sạm, đôi tay nõn nà nay lấm chấm những vệt chai, nhưng những gì cô kiếm được lại chỉ là chút đồng lương phụ bạc. Người ta thấy cô ăn mặc ra phết "con nhà có năng lực tài chính thấp", nên họ chẳng tội gì mà trả tiền công cao cho cô. Thậm chí, họ còn doạ nộ, nghĩ rằng đồng bạc ít ỏi họ bỏ ra cho cô là không xứng đáng. Suy cho cùng, khi bạn "có điều kiện kinh tế eo hẹp", bạn đánh đổi cả thanh xuân và sắc đẹp của chính mình mà chẳng thu được gì cả. Nghèo là căn nguyên của mọi đắng cay, hèn đớn.

Không có người nào đủ trưởng thành mà vẫn thắc bận bịu lý do vì sao phải kiếm tiền cả. Tuy con người chẳng phải người nào cũng là "con sâu" đục khoét mọi thứ để kiếm tiền, nhưng luôn có nguyên do chính đáng để họ kiếm tiền bằng mọi giá. chậm triển khai không chỉ là cái giá để đổi lấy sự giàu có, mà còn là cái giá để họ được sinh tồn trong nhân loại này.

(02)

Năm nay tôi 29 tuổi, vẫn đơn côi. Lí giải cho sự đơn chiếc này, tôi thường bảo chính mình mài miệt kiếm tiền quá, làm gì còn thời điểm bỏ ra cho việc yêu đương. Phần nhiều những người bạn đại học của tôi đã lấy chồng, đẻ con, và có một cuộc sống gia đình hạnh phúc.

Dĩ nhiên cũng có vài trường hợp đơn nhất. Và những trường hợp riêng lẻ lại thường gây ảnh hưởng khỏe khoắn đến chúng ta nhất. Câu chuyện của Phương đã làm cho tôi mất hẳn niềm tin tham gia việc lập gia đình.

Phương là hoa khôi trong trường đại học của tôi lúc đó. Sau lễ tốt nghiệp, mỗi đứa một công việc riêng làm cho chúng tôi mất giao thông. Một năm sau đó thì tôi chiếm được thiệp cưới của cô bạn thân. Phương lấy chồng là đại gia bất động sản, giàu và có quyền thế.

Ngỡ tưởng cuộc sống của Phương sẽ thật phong lưu và hạnh phúc, nhưng thực tế khiến cho người ta phải ngỡ ngàng. Hình ảnh của cô bạn tôi hiện giờ, không khác gì một người nô lệ. Áo quần xộc xệch, tỉnh ngộ dậy là xắn tay xắn quần lau dọn tới lui căn biệt thự 5 tầng, mỗi lần muốn tìm gì đều phải ngửa tay xin đức ông chồng.

Sau nhiều lời khuyên lơn của mái nhà, Phương quyết định ly hôn để kiếm tìm cuộc sống riêng.

Cũng trong thời gian này, tôi chạm chán lại Hoa, người đạt được mục tiêu nhất trong hội chúng tôi. Độ tuổi gần 30 không khiến cho Hoa kém sắc đi chút nào. Ngược lại, vẻ đẹp quyền thế của một người có tiền làm cho Hoa luôn ngẩng đầu tự hào. Cùng là lấy chồng sớm, nhưng giữa Hoa và Phương đi theo ngã rẽ khác nhau. Một người tự chủ về vốn đầu tư về có cuộc sống vui vẻ, được phổ thông người nể sợ. Còn một người chỉ biết dựa vào tham gia đấng phu quân phong lưu dồn nén những bi ai tủi của bản thân tới khi không thể nhẫn nhịn được nữa và ly hôn.

Một người thiếu nữ tự chủ về vốn đầu tư luôn nhận được sự tôn trọng từ người khác. Không chỉ vậy, sự chủ quyền giúp họ có nhiều chọn lựa dẫn tới vui vẻ trong cuộc sống.

Mong muốn một cuộc đời bình lặng, tại sao tôi vẫn bạt mạng kiếm tiền: Rất đơn giản, không tiền đố mày làm nên - Ảnh 1.

(03)

Người Do Thái quyết định cho con trẻ trong nhà kiếm tiền từ rất sớm. Phụ thân mẹ có thể sẵn sàng đầu tư, giúp cho con được tiếp xúc với điều phải đối mặt khi kinh tế thiếu hụt ngay khi chúng mới chỉ mới lên 5. Cho nên, các em nhỏ tuổi này ý thức được giá trị đồng tiền sớm hơn những giang sơn khác.

Với người Do Thái, tiền chính là phương thuốc tậu mạng sống cho người nhà. Tiền còn là hoài vọng luôn hiện hữu trong tâm hồn mỗi người. Nếu như như ước mong được phục vụ thì bộ não cam kết sẽ cảm thấy được thư giãn. Nhân loại cũng vui lòng và bớt so kè hơn.

Trong khi đó, chẳng có khách hàng nào không yêu thích việc bán buôn thoải mái. Và chỉ với những người có tiền đều mới thuận lợi tìm được sự dễ chịu đó không chút lưỡng lự.

Tiền rõ ràng không hề phù chú độ trì cho nhân loại. Vậy nhưng trong mọi trường phù hợp, tiền mang đến cảm giác an tâm, thanh thản.

Nỗ lực để làm giàu là đoạn đường ngắn và an ninh nhất dẫn bạn tới sự vui vẻ trong tương lai. Bởi kiếm tiền không dễ, nên nó mang lại cảm giác chinh phục rất hoàn hảo đối với mỗi người. Đừng nhọc lòng đến những chuyện không đáng nữa, hãy tập trung kiếm tiền đi!

Theo Đình Trọng

Trí thức trẻ


Xem nhiều hơn: dịch vụ bất động sản

Tags:

ĐĂNG KÝ NHẬN BẢNG GIÁ

Bản quyền thuộc về Ivan Nguyen, Căn Hộ Luxriverview Quận 7