Home »
Đăng bởi 1991 Land lúc Thứ Ba, 17 tháng 9, 2019 ,

Chúng tôi hứa hẹn chạm chán nghệ sĩ nhiếp ảnh cao tay Quang đãng Phùng – người được ví là "tiên ông nhiếp ảnh" Thủ đô tham gia một buổi chiều thu ở ngôi nhà bé rợp bóng cây xanh tại phố Hạ Hồi, Thủ đô.

Ông đi chuyển động lại, chuẩn bị tinh thần đón khách, ông nói rằng khi bản thân mình đã hẹn khách hàng nào là đều phải rất đúng giờ, chuẩn bị sẵn những bộ ảnh hay nhất, mới nhất để "khoe". Ông tiếp khách trong phong độ đứng, khuôn mặt sung sướng, giọng nói hào sảng và tiếng cười vang, bảo rằng tôi đứng và đi phổ biến nên quen rồi, lúc nào cũng chỉ thích đứng.

Câu chuyện về ảnh sẽ chẳng thể dừng lại nếu như tôi không đề cập đến nội dung chúng tôi mua bán bữa nay về những cách thức giúp ông sống khỏe khoắn và lôi cuốn như thế khi đã ở ngưỡng U90 (ông sinh năm 1932).

Ngay tức thì, ông kể về chuyện bị bỗng quỵ, trải qua cơn bạo bệnh "thập tử nhất sinh" như thế nào.

 Tiên ông nhiếp ảnh U90 ở HN: Hồi sinh kỳ diệu sau cơn đột quỵ và bí quyết sống thọ ít ai ngờ - Ảnh 1.

Khách hàng nào cũng có thể bị bạo bệnh bất ngờ, nhưng đừng vì thế mà "buông tay"

Ông mở đầu câu chuyện rằng, nếu như bạn muốn kéo dài cuộc sống của mình, bạn đề xuất làm cho việc, mà phải làm cho tới tận cùng với phần đông niềm say mê.

Ông kể, năm 2008 (76 tuổi), "đang im đang lành" thì bị đột nhiên quỵ, đúng lúc đang khiến dở dự án sách ảnh Dạo vòng quanh Hồ Gươm cùng với giáo sư GS. John Kleinen, Đại học Tổng thích hợp Amsterdam, Hà Lan.

Khi tôi bất ngờ bị bỗng quỵ, ngay lập tức được người nhà đưa vào bệnh viện để cấp cứu. Nhưng tham gia đó thì người ta bảo nặng quá rồi, không chữa được.

Sau đó, được một người thân trưng bày chuyển sang một bệnh viện khác với chờ đợi "còn nước còn tát", nằm im một chỗ không biết gì trong trạng thái mê man. Sau 21 ngày thì trạng thái bệnh không khá lên, mơ mơ tỉnh giấc thức giấc, phải ra viện.

Khi vừa xuất viện, người tôi mềm như bún, giống như không có xương, cảm giác nặng bằng 2 bao xi măng, phải 2 người mới đỡ được, sức khỏe cứ ở trong hiện trạng như vậy, rất khó khăn, phải thuê một cô vấn đề dưỡng tới để để mắt hàng ngày. Tiền công thuê người chăm bẵm riêng như vậy rất đắt. Được một thời điểm thì cũng cạn tiền, hết sạch, nhà tôi mời cô ấy nghỉ. Cuộc sống tiếp diễn tương tự, rất khổ.

Mỗi lần tắm, là phải thuê một anh rất vạm vỡ, hồi đó là phải chi 500 ngàn đồng thì người ta mới đến nhà để tắm cho. Người bản thân nằm lâu nên cảm giác rất nặng, anh ấy phải cõng từ giường tham gia nhà tắm.

Trạng thái nằm "liệt giường" kéo dài, bước con đường cùng, tôi quyết định làm cho một việc có tính "chợt phá", ôm gối vào đầu, lăn xuống đất, rồi nỗ lực ngồi dậy thử. Làm như thế không nhân thức bao lăm lần, bao lăm ngày. Thế rồi cũng tới một ngày tôi ngồi dậy được, sau đó thì đứng dậy.

Từ đây, tôi nghiệm thấy vấn đề quan trọng nhất, chính là sức mạnh tinh thần, là ý chí phấn đấu, là việc bản thân mình muốn tiếp tục sống.

 Tiên ông nhiếp ảnh U90 ở HN: Hồi sinh kỳ diệu sau cơn đột quỵ và bí quyết sống thọ ít ai ngờ - Ảnh 2.

Ảnh trong bài: Nguyễn Long Hưng

Tự "vật lý trị liệu" ngay tại gia theo lời gợi ý của giáo sư Hà Lan

Trong thời điểm đó, tôi thực sự cần đến một biện pháp vật lý trị liệu với kì vọng thoát khỏi cảnh nằm yên một chỗ. Vì tôi rất muốn bản thân lập cập thông thường quay về sau cơn bạo bệnh.

Thế rồi tôi và GS John Kleinen trao đổi với nhau, anh ấy nói rằng, bí quyết tốt nhất để "vật lý trị liệu" cho tôi hiện thời chính là đọc và viết. Anh ấy khuyên rằng, ông hãy đọc và viết đi!

Tôi đọc, nhưng không hiểu. Sau đó anh ấy bảo tôi viết chữ O đi, tôi viết không được, nét không tròn. Kiên trì viết mãi thì sau cùng chữ O cũng nối tròn lại thành một vòng rất dị.

Sau khi viết được chữ O, bạn nào cũng mừng. Tiếp đó, anh ấy bảo tôi viết dấu mũ trên chữ O cho thành chữ Ô, tôi lại viết. Tập viết thêm các dấu thanh. Phải luyện tập, tập tành thật phổ biến, ngày nào cũng ngồi tập.

Vợ tôi đưa cho tôi cái ổ khóa, bảo tôi tra chìa khóa tham gia ổ. Nuối tiếc là việc dễ chơi đó tôi cũng không làm được. Tập thế nào cũng không nhét được chìa khóa vào ổ.

Đến một ngày, khi vị tấn sĩ người Hà Lan tới nhà, nhìn thấy những chữ tôi tập viết, tự nhiên anh ấy hét to hoan hỉ, nói là "Được rồi!". Anh ấy nghĩ rằng dây tâm thần trong khoảng não gắn kết với bàn tay của tôi đã hoạt động trở lại. Thế rồi tôi tập đi, tập "ngã" thì đúng hơn, trong một thời điểm dài.

Chỉ chưa tới nửa năm luyện tập hàng ngày tương tự thì tôi có những tiến bộ, vận động được, mặc dầu phải có người dìu. Một thời gian sau, tôi tự đi ra ngoài được, vẫn phải có người đi theo sau để "canh chừng".

Thời điểm đó kéo dài không lâu thì bà xã và người thân (đi theo hỗ trợ) cũng mệt. Thế là không bạn nào đi theo được nữa, tôi tự chống gậy đi dạo một bản thân, như là cách thức luyện di chuyển.

Cách thức luyện tập chủ yếu của tôi là đi bộ. Tới bây chừ, tầm thường thì sẽ đi bộ khoảng 1 vòng Hồ Gươm. Tương đương khoảng 1,7km, rồi đi bộ khắp các phố để tự sướng.

Tập luyện não bằng cách đi bộ chụp ảnh "kiểu Mỹ"

Tôi đi chụp ảnh hàng ngày để luyện não. Bằng bí quyết chọn lựa khung hình, chụp theo từng tình trạng. Chụp cụ thể, cận cảnh, toàn cảnh. Đa số các trạng thái mà tôi trông thấy, từ đó có thể động não rất tốt. Vì chính mình phải suy nghĩ, đo đắn, lựa chọn các khoảnh khắc.

Nhìn một khách hàng nào đó, mình sẽ để ý quan sát và mua cho ra tâm cảnh của người ta. Chả hạn tôi thủ thỉ với chị, những lời nói của tôi sẽ "thấm" tham gia chị, rồi nó sẽ thể hình thành gương mặt của chị. Tôi nhìn tham gia sắc thái gương mặt ấy, tôi sẽ thấy được tâm cảnh của chị, lời nói của tôi ảnh hưởng đến chị như thế nào. chậm triển khai cũng là một bí quyết luyện não.

Tôi đi bộ theo cách mà tôi đã học được từ thời học sinh ở đại học New York (Mỹ). Phương pháp đi bộ đó là sẽ đi nhanh ở chặng đầu tiên, nhưng chẳng hề là chạy. Kết hợp việc đi lại thể chất với vận động trí tuệ cùng một lúc.

Vừa đi vừa chụp ảnh, khoảng 100 cái ảnh. Vừa đi vừa tư duy xem bản thân mình nên chụp giây lát nào, đề tài gì, liên tiếp như vậy, động não phần nhiều.

Sau đó, quay quay về với bài tập, chặng tập tiếp theo sẽ là đi thật chậm rì rì, đi trái lại với chu trình mình vừa đi. Chụp lại những đề tài mà mình đã chụp, để xem còn nhớ được không. Đó là cách thức luyện não, luyện tay, luyện quan sát và xúc cảm nghệ thuật.

Sau khi chụp xong xuôi thì về nhà sẽ xem lại ảnh, chọn lựa ảnh và sưu tập lại những ảnh liên quan để phát hành một câu chuyện nào đó. Đây chính là cách đoàn luyện tư duy.

Chẳng hạn tôi chụp chủ đề bè phái gà con ăn lang lang hòa bình trên xã. Để được một bộ ảnh theo ý mình, tôi đã đi theo lũ gà rất lâu. Ngày nào tôi cũng đến địa điểm đó và theo dõi, kì vọng. Sau đó mở đầu chụp.

Nhìn bầy gà, có cả gà trống đi ăn cùng, thấy không khí như một gia đình thật sự. Gà trống ăn vòng ngoài, giống như rường cột, kiểm soát an ninh gà mái và bọn con. Rất hấp dẫn. Câu chuyện đó tạo cho tôi rất nhiều niềm vui. Nghĩ rằng con gà còn như thế, thì con người phải thế nào. chậm tiến độ cũng là cách thức để bản thân có thêm nụ cười sống và nuôi dưỡng êm ấm.

 Tiên ông nhiếp ảnh U90 ở HN: Hồi sinh kỳ diệu sau cơn đột quỵ và bí quyết sống thọ ít ai ngờ - Ảnh 3.

Một tác phẩm chụp hình của Nghệ sĩ Quang đãng Phùng

Luôn sống với niềm tin về những nhân tố tốt đẹp, yêu mái ấm

Tôi có một đứa cháu gái, rất cute. Một hôm nó xin phép đi chơi với bạn trai, cả nhà rất lúng túng. Tôi mới bảo là, mọi người phải tin cháu nó chứ, đó là bạn nó mà, sao lại không tin. Ý kiến sống của chính mình phải linh hoạt, phổ thông và tin cậy người khác.

Khi đối mặt với cuộc sống sức ép và găng, tôi sẽ "kệ thây". Nghĩa là mình phải bỏ dở những chuyện không cần thiết, không đáp ứng được hoặc bất tiện như vậy. Không quá theo đuổi những thứ vật chất để mình phải vất vả, lăn lộn. Phương pháp sống dễ chơi này là tôi học được trong khoảng thời tôi làm cho việc cùng với người Triều Tiên.

Vợ tôi là người giỏi giang quán xuyến. Bà lo sợ mọi thứ trong gia đình. Bà là một trong những người đầu tiên ra trường đại học ngành Violin và đã từng được 2 lần tham gia phủ chủ toạ trình diễn đàn cho Bác bỏ Hồ. 18 tuổi đã vào phủ kéo bè phái Violin, rất kiêu hãnh.

Tôi chọn lựa phương châm sống dễ chơi, có khuynh hướng hơi khổ hạnh. Trong thời gian khiến việc cùng với người Nhật ở Đại sứ quán, tôi cũng có sự ảnh hưởng đầy đủ về lối sống và cách thức ăn uống của họ. Họ ăn rất ít, khiến cho việc rất siêng năng, chú ý, chu đáo, kỹ tính. Họ di chuyển liên tục.

Khi tôi khiến cho việc cùng với người I-rắc thì thấy họ thưởng thức rất chú ý và bổ dưỡng. Trong bữa ăn còn thêm các loại hạt, Chẳng hạn như ăn hạnh nhân, đậu xanh, mật ong, quả chà là…

Ngắm cây cối - giữ cho tâm hồn thanh thản, vui tươi theo góc nhìn của một nghệ sĩ

Tôi có một lề thói là thích ngắm cây cối, ngày nào tôi cũng ngắm nó. Nhìn những chiếc lá xanh, mường tưởng mọi thứ về nó, rồi trong khoảng đó giúp thanh lọc tâm hồn chính mình, giải tỏa găng và giúp mình có những suy nghĩ sáng tạo.

Khi hứng lên, tôi nạp năng lượng bằng bí quyết ngủ. Khi nào ai oán ngủ lắm không thể chịu được là đi ngủ, "đánh" một giấc dài luôn cho tới khi tỉnh dậy.

Tôi không ép phiên bản thân phải đi ngủ, mà cứ để cho cơn bi thiết ngủ tới thiên nhiên, thế rồi ngủ một mạch không biết gì cho tới khi thức giấc dậy. Trong khi ngủ, cơ thể sẽ tự tu sửa những lỗi hỏng hóc trong đó, vấn đề này rất quan trọng, bạn cần phải ngủ say, ngủ ngon tương tự.

Dành tình yêu cho vạn vật xung quanh, quý trọng và linh động với đầy đủ

Tôi thích nuôi mèo, những con mèo này rất xinh, nó dễ thương và cũng thích lá cây, thích đi dạo bên ngoài giống như tôi.

 Tiên ông nhiếp ảnh U90 ở HN: Hồi sinh kỳ diệu sau cơn đột quỵ và bí quyết sống thọ ít ai ngờ - Ảnh 4.

Nguyên lý thưởng thức, sinh hoạt đơn giản học được từ người Nhật

Tôi quan điểm, đời có 2 thứ cần nạp, đó là nạp năng lượng và nạp xúc cảm lạc quan.

Tôi có 18 năm làm việc với người Nhật, tôi học ở họ phần lớn đức tính quý báu, trong đó, cần thiết nhất là duy trì thói quen ăn uống dễ chơi, lành mạnh.

Lịch sinh hoạt hàng ngày của tôi cũng phải xem xét nhân tố độ nhất có thể.

Tôi ăn cơm tối lúc 7h, xem thời sự chấm dứt là 8h. Vệ sinh tư nhân, một lát sau khi nghỉ dưỡng là tôi đi ngủ luôn.

Tôi ngủ sớm như vậy, rồi sẽ dậy quay về vào lúc 2h sáng, thức đến 6h sáng, khiến cho việc, đọc sách, chọn ảnh, viết sách. Sau 6h sáng thì tôi đi ăn sáng. Mở đầu một ngày mới.

Nguyên tắc thưởng thức của tôi là đói thì mới ăn, khát thì mới uống theo nhu cầu của thân thể, ăn uống thì đều phải có giờ giấc.

Mỗi ngày uống khoảng 2 lít nước, chia thời gian ra uống mỗi tiếng một lần, đều đặn và đúng giờ.

Bữa sáng thì tôi thường ăn phở. ngừng thi côngĐây là một món ăn tuyệt vời.

Bữa trưa thì tôi ăn nhẹ. Ăn chuối, bánh trái, củ khoai hay gói xôi. Riêng chuối thì tôi ăn hàng ngày. Tôi thích món làm thịt rim, mùa nào nấu với thức nấy, ví dụ món giết mổ rim với dứa, liên hiệp các loại giải khát đa dạng.

 Tiên ông nhiếp ảnh U90 ở HN: Hồi sinh kỳ diệu sau cơn đột quỵ và bí quyết sống thọ ít ai ngờ - Ảnh 5.

Chúng ta học được "Công thức" chăm sóc sức khỏe, nhưng lại không học được "Tinh thần" chú tâm sức khỏe

Thời nay, có đông đảo thông tin và kiến thức, có sẵn đó rồi, bạn nào cũng có thể khiến cho được, cơ chế có sẵn, nhưng giả dụ chúng ta không có ý thức để khiến cho thì chúng ta sẽ chẳng thể làm được.

Cái này thuộc về cách thức tư duy, từ công thức đến cách thức, tới ý thức, rồi tâm thức. Tinh thần trong tâm bản thân chưa có thì mình không thể làm cho tốt được.

Quan niệm sống quan trọng nhất của tôi chính là yêu nước trước, yêu bản thân sau. Bản thân có yêu nước thì bản thân mình mới nhân thức quyết tâm. Tôi yêu nước tôi, muốn ấp ôm phần nhiều tham gia lòng. Khi yêu nước, sẽ yêu mọi vật trên quốc gia ấy, nuôi dưỡng tình ái trong tâm hồn mình.

Bí quyết giữ vững tâm trạng, khống chế nhạo sự hot giận của tôi, chính là phải nắm bắt nhân thức. Khi bạn nắm bắt nhân thức, bạn sẽ không còn nóng giận nữa. Ai đó giận dữ, thìa là do họ không hiểu. Chẳng hạn tôi hiểu rõ một người, tôi sẽ không bao giờ giận dữ hay chấp nhặt họ. Tôi không bao giờ để bụng bất kỳ chuyện gì.

 Tiên ông nhiếp ảnh U90 ở HN: Hồi sinh kỳ diệu sau cơn đột quỵ và bí quyết sống thọ ít ai ngờ - Ảnh 6.

Làm sao để chúng ta có thể điềm nhiên đối diện với cái chết ư? Tôi đã sẵn sàng ý thức cho cái ngày mình ra đi đa dạng lần rồi. Trong khoảng sau cái ngày bỗng nhiên quỵ đó, là bản thân mình đang sống lại một thế cuộc mới, giờ lúc nào chính mình cũng chuẩn bị sẵn ý thức cho ngày ra đi. Trong ngăn tủ của tôi, luôn có sẵn bạn dạng chúc thư, khi tôi đi rồi thì cái gì sẽ tặng người nào, ghi rõ và hoàn toản hết.

Lạc quan, yêu đời, yêu người chính là vấn đề quan trọng nhất mà tôi rút ra được trong suốt cuộc đời bản thân. Nhờ đó mà tôi đã đi được chặng các con phố dài tới ngày bữa nay.

Nhiếp ảnh gia Quang Phùng vốn là một cán bộ trong ngành nghề ngoại giao, dù rằng ông từng tu nghiệp về nghệ thuật chụp hình tại Đại học New York (Mỹ) nhưng sau khi nghỉ hưu ông mới hoạt động chụp ảnh chính thức.

Với sự tao nhã của người khiến ngoại giao, sự hào phóng trong suy nghĩ của người "Tây học" và sự kĩ càng, cụ thể trong công tác theo đẳng cấp người Nhật, ông đã có hàng trăm bộ sưu tập chụp ảnh mang đậm dấu ấn tư nhân.

Với tình ái Hà Nội vô yếu tố kiện, được mệnh danh là "tay máy tuyệt vời", người duy nhất được đề cử hạng mục Giải Thưởng Lớn – Bùi Xuân Phái – Vì tình yêu Hà Nội 2013 và vinh diệu được nhận giải thưởng này.

Theo Vân Hồng, Ảnh: Nguyễn Long Hưng, Thiết kế: Đỗ Linh

Trí thức trẻ


Đọc thêm: bat dong san

Tags:

ĐĂNG KÝ NHẬN BẢNG GIÁ

Bản quyền thuộc về Ivan Nguyen, Căn Hộ Luxriverview Quận 7