Home »
Đăng bởi 1991 Land lúc Thứ Ba, 12 tháng 3, 2019 ,

Triệu người quen có mấy người thân? Không biết nữa chỉ một bản thân ta biết.

Ngày trẻ, tôi bị bệnh hoang tưởng về sức mạnh của mạng lưới người quen. Thời "trẻ trâu", có người nào dạy đâu mà biết. Sáng ngời, mưu trí, tỏ ra nguy hiểm và khôn cùng hình thức, tôi vẫy vùng tại bất cứ sự kiện, đám đông nào, luôn bận bịu và không hoàn thành trở thành vong hồn của những đám đông lạ lẫm. Họ là bạn nào, tôi chẳng nhân thức. Họ tâm phong thái nào, tôi chẳng mấy ân cần. Và cứ thế, nhiếp ảnh cùng người này, san sẻ hình mình với người kia. Tôi thật sự chỉ nhân thức chơi trò thao túng quan hệ với những người quen nhân thức. Cho tới khi tôi chạm mặt Tony, người chỉ dẫn trước tiên trong cuộc đời và tương lai của bản thân mình.

Tony cả đời làm việc cộng đồng, bán hết của nả ở Sydney, dọn nhà qua Dehli lập mái ấm cho các nhỏ nhắn gái đường xã bị xâm hại dục tình. Gia đình rước các em tham gia, dạy các em học nghề học chữ cho tới khi các em đủ sức bước tham gia đời. Đứng trước một người vô ngã như thế tôi thấy bản thân mất hết vũ trang, bị xé toạc đám mặt nạ nguy hại và vô hiệu hoá tài năng thao túng tôi ngỡ bản thân mình đã quá giỏi. Tony, khôn cùng chính trực, sau một thời điểm quan sát và làm cho việc với tôi: "Phi, giá trị của em lớn hơn một số ba cái mặt nạ. Ra vẻ quen nhân thức rộng rãi người chẳng giúp gì cho người nào cả. Kết nối sâu với một vài người trong cuộc đời mới thật sự là xây dựng những quan hệ ý nghĩa cho hành trình phía trước của chính mình."

Cái gì? Tôi sững lại.

Thà có 1 người bạn thân còn hơn trăm mối quan hệ xã giao: Ngày còn trẻ, tôi hoang tưởng về sức mạnh mạng lưới người quen nhưng tôi đã lầm... - Ảnh 1.

Có những người như thế trong đời. Họ đến để huỵch toẹt tham gia trong mặt của chính mình vì họ thương và họ rất nhiệt tình. Tony là một người như thế. Và tôi, tôi chẳng thể sống với những ngày xưa cũ từ khi anh xuất hiện.

Ta ngã xuống, người quen xì xào bàn tán. Ta ngã xuống, họ nâng lên, và họ chỉ là vài người nhà trong vô khối những người quen.

Ta nhân thức bao lăm người, chụp hình với bao nhiêu người chẳng còn cần thiết nữa. Họ có nắm bắt ta? Ta có san sẻ những buổi nói chuyện ý nghĩa? Họ có tin ta không để cùng ta xây tiếp một hành trình? Họ có dám lấy uy tín của riêng chính mình để trưng bày ta tham gia network riêng của họ?

Họ có làm cho không?

Thà có 1 người bạn thân còn hơn trăm mối quan hệ xã giao: Ngày còn trẻ, tôi hoang tưởng về sức mạnh mạng lưới người quen nhưng tôi đã lầm... - Ảnh 2.

Thế cục, từ khi học cách thức xây đắp niềm tin và quan hệ chiều sâu, tôi được nâng đỡ và mở ra cho biết bao nhiêu cánh cửa. Nhân loại này thật ra vẫn điều hành dựa trên những network riêng tây, rất tí hon, vận hành hài lòng tin và sự cương trực. Quen bao lăm người, thao túng được bao lăm người chả có ý nghĩa gì. Họ, những người nâng ta lên, họ nhìn rất rõ và giảm thiểu xa những kẻ lu xu bu, tỏ ra gian nguy, quan hệ tưởng rộng nhưng chỉ là trò thao túng. Chạy nói quanh trên bề mặt rồi sẽ chỉ về trắng tay mà thôi. Chi bằng thật tình bám rễ thật sâu ở một vài nơi, để xây dựng gốc rễ của niềm tin và nền tảng. Network từ đó mà phát triển thật vững chắc, thật nhanh, thật rộng, và lợi hại gấp vạn lần những gì ta mường tượng được hôm nay.

Thôi đừng thao túng nữa. Hãy xây cho mình một số quan hệ thật ý nghĩa, thật sâu. Đừng nghĩ mình quá chuyên nghiệp, quá hay, vì có thể thao túng bao lăm người khác. Họ nắm bắt hết, thấy hết, và họ chẳng đủ niềm tin hay sự kiên nhẫn để giúp ta đâu. Cuộc sống vốn dễ chơi, công bằng khi niềm tin là thước đo của quan hệ. Chậm lại, thành tâm nhất có thể rồi tình thực hơn thế nữa. Vồ cập tới người khác, ân cần tức thị ta thật sự thân mật. Thao túng, cuối cùng chỉ là trò của trẻ em thôi. Niềm tin và sự chân thành mới là tài sản quý giá nhất của mỗi người trên hành trình bước ra nhân loại.

Theo Nguyễn Phi Vân

Trí thức trẻ


Xem nhiều hơn: dịch vụ bất động sản

Tags:

ĐĂNG KÝ NHẬN BẢNG GIÁ

Bản quyền thuộc về Ivan Nguyen, Căn Hộ Luxriverview Quận 7