Home »
Đăng bởi 1991 Land lúc Thứ Sáu, 15 tháng 3, 2019 ,

Khi dư luận vietnam vẫn còn chưa hết sững sờ với những sai phép trong vụ án mua điểm thi đại học ở Hòa Bình, thì tại nước Mỹ, một đường dây chạy trường điểm cho con của giới thượng lưu lớn cũng vừa bị lột trần. Phần nhiều những gì hào nhoáng nhất, công bằng nhất của nền giáo dục hàng đầu thế giới này trong khoảnh khắc đã sụp đổ hoàn toàn.

Hơn 50 người, trong đó 33 bậc phụ huynh là những người phong phú và nhiều người biết đến như diễn viên Felicity Huffman và Lori Loughlin, đã bị cáo buộc trong vụ án tìm điểm được coi là lớn nhất trong lịch sử quốc gia này. 6,5 triệu đô la Mỹ là số tiền mà những ông bố bà mẹ giàu sang đã bỏ ra để sửa điểm và sắm chuộc cán bộ tuyển sinh, nhằm bảo đảm cho con em bản thân một mai sau hẹn hẹn.

Cục Dò xét Liên bang Mỹ (FBI) cho biết: “Có tất cả trường thích hợp con cái không nhân thức rằng bác mẹ chính mình đã suy tính hoàn toàn vụ điểm chác.”

Hồ hết các ông bố bà mẹ này - những người chuẩn bị bẻ cong cả chuỗi hệ thống tuyển sinh đại học để đảm bảo con trẻ trong nhà bản thân mình đỗ - đều bị khiếp sợ với niềm tin: trường điểm là đoạn đường dẫn tới chiến thắng. Trong email gửi cho một nhân chứng, chồng của nữ diễn viên Loughlin đã viết, ông muốn “đảm bảo con gái bản thân sẽ có một tương lai thành vô tư cách thức xin cho con học ở Đại học Bang Arizona thay vì bất cứ ngôi trường nào khác!” Suốt bao năm qua, các bậc phụ huynh vẫn đổ biết bao nhiệt huyết và tiền bạc vào việc chọn trường cho con. Bởi lẽ, họ tin rằng trường điểm sẽ làm cho con vui vẻ hơn, rèn rũa con cho thế cục sau này. Thế nhưng, quan điểm sai trái này không những không mang đến kết quả tốt đẹp gì, mà còn tàn phá chính những đứa trẻ không có tội cùng tương lai của chúng.  

Lời cảnh tỉnh cho các bậc phụ huynh từ bê bối trường điểm: Thành công có cả ngàn con đường, cớ sao cha mẹ cứ đẩy con mình vào lối mòn hủy hoại bản thân? - Ảnh 1.

Phần lớn sinh viên đã thừa nhận họ bị bít tất tay vì gánh nặng trường điểm - nơi mỗi ngày họ được khuyến khích trở thành người mà cha mẹ hy vọng, thay vì được là chính mình. Một em đã viết trên blog của chính mình ngay trước đêm nhập học vào Harvard những lời lẽ đầy âu sầu.

“Điểm GPA: 4.83. SAT: 1570,1600. SAT II Vật lý: 790, 800. SAT II Viết: 800. SAT II Toán IIC: 800. Số lớp nâng cao đã học: 17. Số điểm tuyệt đối đã kiếm được: 16. Thời gian tôi ước phụ vương mẹ coi chính mình là con người, ko phải là cái CV: 4 năm.”

Chàng thanh niên này phải thi SAT 2 lần vì mẹ cậu đã vô cùng hoảng hốt khi trông thấy số điểm 1570/1600 trong lần thi trước tiên. Số điểm này với người khác là một thành công vô cùng tuyệt vời, nhưng với mẹ của chàng trai này, đó là một sự thất bại ê chề. Bị đè nặng bởi áp lực thắng lợi, cậu đã nghĩ đến việc tự tận.

Theo lên tiếng thống kê trong những năm vừa mới đây, cứ 5 học sinh đại học lại có 1 người muốn trẫm mình. Có nhẽ, đã tới lúc chúng ta cần gửi tới các bậc phụ huynh thông điệp rằng mù quáng chạy đua vào trường điểm không chỉ sai trái mà còn khôn cùng nguy khốn. Năm ngoái, một học sinh 16 tuổi tại California đã tự sát vì sức ép phải tham gia được trường điểm. Trong bức di thư để lại, chàng thanh niên xấu số này viết: “Có quá phổ thông sức ép được đặt trên đôi vai của học sinh, đòi hỏi chúng tôi phải làm cho tốt. Tôi không thể nhẫn nhịn thêm nữa.”

Thay vì sắm một trường đại học thích hợp với con, tất cả mái nhà lại cố gắng làm trái lại: “mài giũa” con để đáp ứng mục tiêu của trường điểm. Hành động này ám chỉ các em sẽ chẳng là gì nếu như không trúng tuyển vào ngôi trường bác mẹ đã chọn lựa. Và đáng sợ hơn, thông điệp độc hại này sẽ còn khiếp sợ các em mãi kể cả khi công đoạn tuyển sinh đã chấm dứt. Để tiến công đổi lại vấn đề gì ư? Chẳng phải cứ học trường điểm là con cái sẽ hạnh phúc. Tại Harvard, tỷ lệ sinh viên tự tử cao gấp 2 lần so với tỷ lệ chung của học sinh toàn quốc.

Lời cảnh tỉnh cho các bậc phụ huynh từ bê bối trường điểm: Thành công có cả ngàn con đường, cớ sao cha mẹ cứ đẩy con mình vào lối mòn hủy hoại bản thân? - Ảnh 2.

Vậy mà, có nhân thức bao mái nhà vẫn đang chạy theo cơn sốt trường điểm. Phụ vương mẹ coi tên tuổi của trường là sự phản chiếu tương hợp cho những nỗ lực mà họ và các con đã bỏ ra trong suốt thời gian học rộng rãi. Họ cũng uốn tiếng tăm của trường bù đắp cho những đêm thiếu ngủ, những hy sinh mà họ đã thi hành. Thế nhưng, danh tiếng đâu có nghĩa lý gì. Người ta vẫn thường đùa về câu chuyện khôi hài này: Trong một dò hỏi, những người trả lời bình chọn Đại học Princeton là 1 trong 10 trường dạy luật tốt nhất nhân loại. Yếu tố là, Princeton còn chẳng có trường luật nào!

Văn hóa “trọng thắng lợi” đã ăn sâu vào tiềm thức chúng ta. Để đổi lấy tiếng tăm và sự thành công, rộng rãi gia đình đã phải trả giá. Dân chúng luôn cho rằng phải tham gia được trường điểm mới là “đoạn đường đi đến chiến thắng”. Dù đoạn đường ấy có chật chội, điêu trá đến mức nào, bác mẹ vẫn luôn tin rằng chỉ cần chi phối được hệ thống giáo dục, con em họ sẽ có một tương lai tươi đẹp. Mục đích giáo dục đã bị che đậy bởi hoạt động marketing. Như một vị trưởng phòng tuyển sinh đã từng nói: “Đây không chỉ dễ chơi là bán một địa điểm trong các ngôi trường tên tuổi, hay một cơ hội việc làm cho. Đây là hành động bán đi cả tâm hồn nhân loại, tàn phá ý nghĩa thế cuộc họ.”

Từ những bài rà soát được chuẩn hóa cho tới những cuộc thi thể thao lòng vòng năm, sinh viên sinh viên đang được dạy rằng số liệu còn quan trọng hơn là sự thoải mái của chúng, rằng CV thì quan trọng hơn là tính cách. Và như một hệ quả thế tất, chúng làm đúng theo những gì được dạy. Gần 90% học sinh đại học công nhận chúng đã từng gian lận tại trường. 15-40% sinh viên cấp 3 lạm dụng thuốc kê đơn để hỗ trợ việc học. Một học sinh lớp 12 tại bang Illinois cho nhân thức, các em thường nghĩ cuộc thế giống như chiếc thang cuốn, cứ thế không hoàn thành đi qua các điểm “cấp 3, đại học, cao học, công tác, rồi lại công tác, thăng chức, và cuối cùng là chết.”

Lời cảnh tỉnh cho các bậc phụ huynh từ bê bối trường điểm: Thành công có cả ngàn con đường, cớ sao cha mẹ cứ đẩy con mình vào lối mòn hủy hoại bản thân? - Ảnh 3.

Khi một sinh viên năm nhất đại học được hỏi muốn nói gì với bản thân của thời cấp 3, cậu lặng lẽ nói: “Ước gì lúc đó tôi nhân thức rồi chính mình sẽ ổn thôi. Thật sự là, dù bạn khiến cho gì, sẽ có cả triệu đoạn đường để thành công. ‘Chiến thắng’ chẳng qua là một trong khoảng sáo rỗng - bạn chẳng nhân thức nó thực sự là gì. Bạn muốn đi đoạn đường nào cũng được, cuộc đời còn dài rộng hơn những năm 04 tuần ngồi trên ghế nhà trường phần đông.”

Phụ vương mẹ sẽ biện minh rằng họ nghiêm khắc cũng chỉ vì tương lai của các con. Nhưng dù họ mua chuộc cán bộ tuyển sinh, đóng góp những khoản tài chính kếch xù cho trường, hay dạy con theo kiểu “Mẹ Hổ”, những đứa trẻ mới là người phải gánh chịu mọi thương tổn, đau buồn.

Ngọc Hà

Theo Trí thức trẻ/The Atlantic


Xem nhiều hơn: gia dat saigon

Tags:

ĐĂNG KÝ NHẬN BẢNG GIÁ

Bản quyền thuộc về Ivan Nguyen, Căn Hộ Luxriverview Quận 7