Home »
Đăng bởi 1991 Land lúc Thứ Bảy, 26 tháng 1, 2019 ,

01 

Trong khoảng nhỏ Hải Phan đã nhiều người biết đến là một câu nhỏ dại tuấn tú tuấn tú và trí thông minh tây vị. Vì hình thành trong mái nhà thầy thuốc gia truyền, cậu có năng khiếu khác lạ về y thuật. Học đại học y, rồi làm cho phân tích sinh ngành đông y là chọn lựa hợp lý và dễ nắm bắt của cậu.

Sau khi tốt nghiệp, Hải Phan được kiếm được tham gia một bệnh viện lớn trong thành phố. Công việc 2, 3 năm, Hải Phan có thắng lợi tốt, lại thông minh, sáng suốt, cậu dần dần có tiếng tăm trong giới đông y, một vài bệnh nhân vì hâm mộ mà tậu đến cậu chữa bệnh.

Một lần, đạo diễn của một đài truyền hình tới khám bệnh, đúng lúc Hải Phan đang trực ban. Đạo diễn thấy Hải Phan "ăn hình", lại mang nét đẹp rất riêng, cũng vừa hay nhà đài đang quay phim tài liệu, cần một biểu tượng chưng sĩ. Ông liền mời Hải Phan diễn xuất. Hải Phan vui lòng kiếm được lời. Cậu diễn xuất khá tốt trước ống kính. Sau này, đài truyền hình còn khiến cho thêm thể loại "sức khỏe và cuộc sống", vì không mua được MC vừa có chuyên ngành, lại ngoài mặt tuấn tú nên đạo diễn nọ mời Hải Phan thử sức.

Đây là một việc quá thu hút đối với Hải Phan. Hàng ngày cậu vẫn trông thấy những MC xinh trai, đẹp gái qua màn hình tivi, cậu ái mộ sự hiểu nhân thức, tài ăn nói của họ. Không ngờ giờ đây bản thân đứng trước cơ hội được trở thành một MC của đài truyền hình danh giá. Hải Phan cực kỳ hứng thú và hiểu rằng, công tác MC mảng y tế, dù vẫn can dự đến y học nhưng MC của đài truyền hình khác hoàn toàn với công tác của một bác bỏ sĩ ở bệnh viện. Đồng nghĩa, giả dụ đeo đuổi con đường khiến cho MC, cậu sẽ phải chuyển nghề. Thử thách mới quá hấp dẫn, Hải Phân nhận lời mời của vị đạo diễn kia.

Nỗi lòng của một người ưu tú lạc đường: Những tưởng tôi sẽ là một thiên lý mã tung hoành giữa thảo nguyên, nào ngờ lại chọn nhầm nơi tung vó - Ảnh 1.

Buổi đầu quay thử chiến thắng. Và như thế, Hải Phan lắc mình một cái, trong khoảng một chưng sĩ xem mạch chữa bệnh trở thành một MC thao thao bất tuyệt trên truyền hình. Sức ép làm cho truyền hình rất lớn, nhưng cảm giác thành công đó là chưa từng có. Cậu bận bịu nạp năng lượng, học phát âm, tăng tốc nhịp sống để thích nghi với công việc. Từ một người sống thanh bình với áo blouse trắng và các vị thuốc đông y, giờ đây, cậu đã biến thành một người "nổi hình, nổi tiếng".

Đài truyền hình là nơi như thế nào? Những chàng trai minh mẫn, mẫu mã đẹp phổ biến không đếm xuể, tuấn kiệt như nước chảy. Ví như như ở bệnh viện Hải Phan vô cùng xuất chúng, vô cùng nổi trội, thì khi tham gia đài truyền hình, cậu chìm lấp giữa đám đông.

Cậu cũng nhẩn nha cảm thấy công tác làm MC không phát huy được kĩ năng như thời còn là bác sĩ. Mỗi lần khiến cho tiết mục cậu đều phải vắt kiệt tâm khảm, tim đập chân run, dường như ngày ngày đều đang bò trên một quả núi dong dỏng nhìn không thấy đỉnh.

Nhưng dù cố gắng thế nào đi nữa, lãnh đạo đài truyền hình vẫn không ưng ý, chê cậu không bắt mắt trước ống kính, chê giọng nói cậu quê kệch… Từ diện mạo cho đến năng lực ứng đối, rồi tới tố chất nhiều năm kinh nghiệm, ông đều chỉ chấm Hải Phan điểm làng nhàng. Mỗi lần họp đánh giá phim, hết thảy mọi quan niệm đều té tát đổ tham gia mặt vào thân cậu.

Trước những lời chỉ trích và bới móc này, Hải Phan thực thụ u uất muốn ra đi. Tài năng có thể học hỏi dần dà, nhưng có những thứ không thể dựa vào cố gắng như giọng nói, tài ứng biến... Nên cảm giác khó tính cứ đeo bám trong lòng.

Hải Phan nhớ những ngày làm chưng sĩ lúc trước, thật vui tươi, được "là bản thân mình" nhân thức bao lăm. Bởi đã thu thập chuyên ngành từ bé bỏng đến lớn, lại có tư chất bẩm sinh đối với y khoa, cộng thêm vẻ ngoài khôi ngô, mưu trí, nên cả người bệnh và chỉ huy đều bình chọn, ghi kiếm được cậu. chậm triển khai mới là miền đất thuộc về cậu. Giá như… nếu cứ ở đó, thì cuộc thế cậu giờ sẽ êm ấm hơn hiện nay trăm lần.

Trong một lần đi bar uống rượu với bạn cũ, Hải Phan khổ sở ôm đầu, nói trong bất lực:"Những tưởng tôi sẽ là một thiên lý mã vẫy vùng giữa thảo nguyên, ai ngờ lại chọn lựa nhầm nơi tung vó. Tới hiện nay muốn quay đầu lại, không nhân thức phải rẽ hướng nào".

Tâm cảnh của Hải Phan không không dễ dàng hiểu, giống như thiên lý mã vẫy vùng trên thảo nguyên non xanh mênh mông, được sống đúng phiên bản năng ưa hòa bình của bản thân. Bỗng nhiên người kỵ sĩ nhận thấy nó có tài năng chịu rét, chịu khát, chạy các con phố xa không mệt. Kỵ sĩ không đứng vững trước cám dỗ, bèn liều mình dấn thân vào sa mạc bát ngát hằng trông ngóng.

Nhưng thiên lý mã trên sa mạc sao có thể là địch thủ của lạc đà? Điểm tốt của thiên lý mã bị vùi lấp, biến thành con vật kém nhất trong đoàn lạc đà. Nhưng đợi tới khi nó công nhận mình không hề xuất hiện để vẫy vùng trên sa mạc, thì thân nó đã ở giữa biển cát mênh mông bất tận rồi, chẳng thể quay lại thảo nguyên xưa được nữa. Lúc này, kỵ sĩ mỏi mệt, lạc lõng và thiên lý mã cũng đã cô quạnh giữa bốn bề cát phủ. Nhân thức là sai, là lạc lối nhưng chẳng thể quay đầu.

Thực tiễn, tôi gặp không ít người ưu tú cả đời tất tưởi mà không khiến cho nên thành tích nào. Họ không hiểu rõ bản thân, cũng không nắm bắt rõ nhân loại, không biết thế mạnh nhất của bản thân ở đâu, cũng không kiên trì công việc mà chính mình có sở trường. 

Nỗi lòng của một người ưu tú lạc đường: Những tưởng tôi sẽ là một thiên lý mã tung hoành giữa thảo nguyên, nào ngờ lại chọn nhầm nơi tung vó - Ảnh 2.

Sau cuối họ trở thành thiên lý mã trên sa mạc, để rồi có tài mà không được trọng dụng, kỳ thực là chọn sai con đường…

02

Đây là một câu chuyện khác, về một người có nhân tố kiện để sản xuất biến thành người ưu tú, nhưng đã không nhân thức hiểu, không biết tận dụng.

Chẳng là, 04 tuần rồi, tôi có dịp được nói chuyện với một anh bạn cũ lâu ngày không chạm mặt. Anh đang thất nghiệp, nên chủ động liên lạc chạm chán tôi để tâm sự nỗi lòng không biết tỏ cùng khách hàng nào.

Quả thực, phiên bản thân tôi cũng khá không thể tinh được, khi anh đã ngoài 30 tuổi mà vẫn không biết... đi làm cho là gì, dù anh xuất thân trong một mái ấm cực kỳ khá giả và có hàng tá bằng cấp trong tay: bằng cử nhân quản trị kinh doanh và bằng thạc sĩ kinh tế ở một trường ĐH cũng khá có tiếng ở Mỹ, bằng người tốt nghiệp đại học kiến tạo ở một trường tư có tiếng ở Singapore và phổ biến chứng chỉ khác. Nhờ bác mẹ làm cho to và giàu sang, nên anh có thể du học nước ngoài và lấy những tấm bằng tăm tiếng...

Anh kể rằng anh đã từng bỏ kinh doanh để theo học kiến tạo đồ họa ở Singapore vì anh thấy kinh doanh khô khan quá, anh không thích. Nhưng tới hồi học kiến tạo ra kết thúc, anh nói anh lại thấy nó...sao sao ấy, chẳng biết làm cho gì với tấm bằng.

Tôi hỏi anh: "Bố mẹ cam đoan thừa sức cho anh một vị trí trong tổ chức kinh doanh của hai bác, chứ sao mà thất nghiệp được?"

"Anh khiến thử rồi," – anh trả lời – "nhưng chán quá em ơi. Giấy tờ thì tùm lum, còn công tác thì toàn những trở ngại đâu đâu, không giống những gì học trong trường. Anh ghét quá, nên mới bỏ kinh doanh theo học design đó."

Tôi hỏi tiếp: "Vậy sao anh không vác bằng người tốt nghiệp đại học thiết kế đi xin việc? Nghề đó hiện nay vẫn hot mà."

"Anh thích kiến tạo, nhưng tình hình nản quá. Xin hết chỗ này đến chỗ kia mà người nào cũng đòi kinh nghiệm làm việc, nên giờ vẫn thất nghiệp nè."

"Vậy cuối cùng, anh thích cái gì? Đâu mới là công việc anh muốn, là mê mẩn của anh?"

"Anh không biết. Sao anh thích cái nào, thì cái đó cũng khó khăn hết á!"

Cuộc thì thầm của chúng tôi không dừng lại ở đó. Anh than rằng thực tế sao mà chẳng giống những gì học trong trường, rằng người ta không trông thấy kỹ năng của anh, rằng học trường tăm tiếng xong mà vẫn... không nhân thức làm gì.

"Anh tưởng mình cứ học thì sẽ nhân thức chính mình muốn gì.

Vậy mà đến giờ..." – anh thở dài.

Sau 10 năm học hành triền miên và tốn chi phí cao nhân thức bao lăm thời gian và tiền nong, con đường tương lai của anh vẫn là con số 0 tròn trịa. Bố mẹ anh đã ra tối hậu thư cho anh: hoặc họ sẽ cắt đứt việc chu cấp để anh phải tự đi kiếm việc khiến và chủ quyền về nguồn vốn như một người đàn ông 30 tuổi thực thụ; hoặc anh phải quay về công ti của mái ấm, bắt đầu từ địa điểm khiêm tốn nhất và khiến cho những gì nhị chưng yêu cầu – một công việc mà anh "không thích tí tẹo nào" và vốn đã phát ngấy trong khoảng lâu. Anh bạn tôi đích thực trầm cảm và thuyệt vọng...

Trong tận đáy lòng, tôi đích thực... "bó tay" trước những câu tư vấn của anh bạn bản thân. Rõ ràng anh bạn tôi là người có nền tảng mái nhà dễ dàng, được trang bị tri thức tốt và hoàn toàn có thể sản xuất để biến thành một người ưu tú, thành công. Nhưng, anh bạn ấy chưa hề nỗ lực hết chính mình cho bất cứ việc gì cả. Anh ấy chẳng thích thứ gì tới mức để quyết tâm hành động vì điều đó. Kiểu người không có ý chí, nghị lực và định hướng thế này, tôi đích thực vừa thấy giận dữ, vừa tiếc nuối.

Nỗi lòng của một người ưu tú lạc đường: Những tưởng tôi sẽ là một thiên lý mã tung hoành giữa thảo nguyên, nào ngờ lại chọn nhầm nơi tung vó - Ảnh 3.

Thực ra thị trấn hội biến hóa tới bước này, cắt cử công tác đã cực kì chuyên sâu, không cho phép nhân loại đứng núi này trông núi khác, nước tới chân mới khiêu vũ. Chúng ta phải dùng sở trường nhất của bản thân mình, dùng thời gian phổ quát nhất, tinh dịch lớn nhất để sáng tạo, như thế mới có kĩ năng làm được yếu tố chờ mong. ngừng thi côngĐây là bí quyết tốt nhất để giúp bạn vươn lên biến thành người đích thực lợi hại. 

Vì vậy bạn ạ, trước khi đưa ra lựa chọn cho mình, về bất cứ việc gì, bạn hãy tự răn phiên bản thân 3 nhân tố sau:

- Năng lực của phiên bản thân bản thân mình đến đâu, lựa chọn này có đích thực thích hợp tuyến đường dài hay không?

- Khi đã chọn lựa rồi,  bản thân có đủ gan góc, lòng kiên định để dồn toàn tâm toàn lực đi theo con đường đó không?

- Các tình huống ngừa, bản thân đã chuẩn bị sẵn chưa? Đừng để bị dồn vào chân tường mới loay hoay mua hướng thoát hiểm. 

Chúc bạn sẽ trở thành người ưu tú, đi đúng hướng, chọn đúng tuyến đường!

Theo Du An

Trí thức trẻ


Xem thêm: dịch vụ bất động sản

Tags:

ĐĂNG KÝ NHẬN BẢNG GIÁ

Bản quyền thuộc về Ivan Nguyen, Căn Hộ Luxriverview Quận 7