Home »
Đăng bởi 1991 Land lúc Thứ Tư, 19 tháng 12, 2018 ,

Nhắc tới từ "vòng quanh co thế giới", đây là bốn chữ hot nhất trong lòng mỗi người, cũng là bốn chữ được coi là bị ước mơ nhiều nhất nhưng đến nay cũng đã bị biến vị rồi.

Đại chúng động tí thì mang chuyện ngao du ra nói: công tác không hợp ý bèn bảo mong ước của bản thân là du lịch vòng nói quanh nói quẩn quả đât chứ chẳng phải khổ cực đi làm; bị sếp phê bình mắng mỏ liền nói ước mong của bản thân mình là ngao du vòng loanh quanh quả đât chứ không hề ngồi mài đũng quần ở văn phòng; đi học thi cử không như ý liền nói mơ ước của bản thân là ngao du vòng quanh trái đất, học sinh nước ngoài người ta tự do bay dancing khắp nơi, còn thầy cô trường lớp ở chính mình chẳng giác ngộ cũng không tỉnh ngộ to ra; muốn mua nhà tậu xe lại không muốn cố gắng kiếm tiền liền nói ước mong của chính mình là du lịch vòng vòng quanh trái đất. Lẽ nào thế cuộc ngoài đi khiến cho, tan khiến cho, đi học, tan học, sắm nhà, sắm xe, kết hôn, sinh con ra chỉ còn lại ngao du thôi sao?

Hồi hơn nhị mươi, tôi cũng muốn đi ngao du, đi châu Âu, châu Mỹ, đi đâu đó. Tôi không có bao lăm tiền nhưng có một trái tim năng động. Đông đảo người nói, khi trẻ không tiền nhưng có thời điểm, đợi khi lớn tuổi có tiền nhưng lại không còn tâm trạng thuở xưa nữa. Câu này không sai, nhưng không thể biến thành lý do để bạn bỏ học, thôi việc để đi ngao du khi còn trẻ. Mấy năm cách đây không lâu, tôi gặp hầu hết người trẻ tuổi thôi việc đi du lịch nhưng không hề đầy đủ công chúng đều tậu thấy cái gọi là giá trị của bạn dạng thân trong hành trình ấy, không phải bạn nào cũng không muốn về nhà sau ba mươi ngày lang bạt nơi đất khách quê người, càng chẳng phải người nào cũng có thể tìm thấy công tác và tương lai sau khi trở về.

Ý nghĩa của du lịch rút cuộc là gì? Đằng sau những chuyến du lịch nhìn thì tưởng rất anh hùng, thuận tiện free ấy, cuối cùng họ muốn ngắm nhìn quả đât hay tránh né thực tế?

Cuộc đời dài như thế, bạn luôn phải sử dụng sự gò bó, không hòa bình của một quãng thời điểm nào đó để đổi lấy sự tự do trong các quá trình khác của cuộc thế, chẳng thể cái gì cũng theo ý bạn được. Ăn không nên đợi nói không nên lời, thế mà còn đòi nhấc mông là đi ngao du. Nhân tố này quả tình không được thực tại cho lắm. Khi trẻ vung phí thời gian, già rồi phải dùng cái giá cao của sự hòa bình để bù đắp; sự cố gắng khi trẻ cũng đồng nghĩa với việc có thể đổi lại hòa bình cho những giai đoạn khác của cuộc đời.

Hồi mới đi làm, thấy các tiền bối bao quanh ngày nào cũng bận tăm tối mặt mũi, tôi nghĩ là đó ko phải mai sau mà mình muốn. Thế là, tôi muốn đi du lịch vòng vòng vo quả đât. Khi ấy tôi nghĩ, giờ mà nghĩ việc đi du lịch cùng lắm cũng chỉ đi được vn, Lào, Campuchia. Tại sao những vị tiền bối kia nhìn thì có vẻ bận rộn lại chẳng có tâm trạng hưởng thụ cuộc sống, vậy mà hằng năm họ vẫn không bỏ dở một thời cơ đi châu Á, châu Phi, các nước khu vực châu Mỹ La Tinh, Ý? Về sau, sau cùng tôi cũng nắm bắt, công việc và ngao du có một mối quan hệ cùng sinh tồn vô cùng khăng khít, địa vị, lương thưởng càng cao, thời điểm nghỉ phép sẽ càng nhiều. Mà khi bạn địa vị cao, năng lực giỏi cũng không cần khiếp sợ sau khi đi ngao du về không xin được việc. Nếu mệt quá thì nghỉ một, hai tháng, trở lại bạn vẫn là nhân kiệt được săn lùng. Đây ko phải là cảnh giới mà đám tuổi teen trẻ tuổi, ngoài tuổi xanh ra chẳng có gì, có thể đạt tới được.

Thế giới lớn như thế, cuộc đời dài như thế, khi muốn nghỉ việc đi du lịch, hãy cúi xuống nhìn lại ví tiền của mình! - Ảnh 1.

Tôi nhớ tới người bạn học cùng cấp III, hiện nay cô ấy là phóng viên quốc tế, hằng ngày bay tới khắp mọi nơi trên thế giới. Mỗi ngày cô ấy đều ở những nơi khác biệt, phần lớn nơi mà hộ chiếu tư nhân của chúng ta không bao giờ đi được nhưng đối với cô ấy thì lại thuận lợi như trở bàn tay. Vấn đề cần thiết hơn cả là, công việc và du lịch hoàn toàn là chi phí công. Cam kết sẽ có người nói: "Ôi tuyệt quá, họ còn tuyển người không?" Xin bạn đấy, công tác này người tầm thường đâu có thể làm được. Đầu tiên, tiếng Anh phải siêu giỏi. Cô gái này trong khoảng năm thứ nhất đã là thầy giáo của New Oriental, sau đó qua Mỹ học nhì năm; thứ nhị, khả năng viết lách phải vô cùng chuyên nghiệp, khác biệt là kỹ năng viết tiếng Anh; thứ ba, chính là mọi phẩm chất ưu tú bạn có thể nghĩ ra đều phải toàn vẹn. Tôi từng thủ thỉ với một cô gầy xinh đẹp mới mười bốn tuổi đã thi đỗ Bắc Đại, hơn nữa còn là trạng nguyện của kỳ thi ra trường cấp III. Mỗi tuần, cô gái này sang giao lưu, học tập ở một quốc gia khác nhau. Cô ấy nói một câu: "Chỉ là em sử dụng thời điểm mà quần chúng ca cẩm và than phiền để học những chú thích trong cuốn sách lịch sử."

Vì thế, những người hằng ngày còn tranh luận nhau việc buổi sáng có thể dậy sớm hơn mười phút không như chúng ta, có được một công việc văn phòng ngồi trong điều hòa đã là tốt lắm rồi. Đừng thắc mắc tại sao sếp không cho bạn nghỉ phép ba mươi ngày một năm nữa.

Mỗi người chúng ta đều có mong ước đi khắp năm châu bốn bể nhưng toàn bộ đều chỉ đang dừng lại ở việc đi thi hành mong ước mà thôi. Thế giới này sẽ không đối xử khác biệt với riêng bạn nào, cho dù là những blogger du lịch nhìn rất đẹp kia. Bạn có biết những khổ sở họ phải trải qua, những giọt mồ hôi họ đổ xuống, nguy nan họ gặp mặt phải, những thời khắc hãi kinh thót tim? Một người bạn khá có tiếng trong giới ngao du nói với tôi: "Dù có tài trợ để đi du lịch khắp quả đât, ko phải run sợ chuyện tiền nong nhưng người ta sao có thể tài trợ không lấy phí cho cậu? Khi phải viết bài để lăng xê, người ta bảo thế nào cậu phải viết thế ấy. Sự không tự do cùng những bài viết ấy còn khó tính hơn cả việc thiếu tiền."

Tôi không phản đối người trẻ tuổi đi du lịch, nhưng đừng hở tí lại đòi nghỉ việc đi ngao du. Trong thế cuộc khi chạm mặt gian truân, xin hãy tăng cấp bản thân lên, giải quyết thực chất của điều chứ ko phải trốn tránh trong việc đi ngao du. Trái đất lớn như thế, cuộc đời dài như thế, khi muốn thôi việc đi ngao du, hãy cúi xuống nhìn lại ví tiền tài bản thân, nghĩ tới mai sau sau khi đi ngao du về; sa thải những người đi du lịch vòng nói quanh nhân loại vẫn có thể nổi tiếng, kiếm tiền và khác biệt sống rất thoải mái, hào phóng. Nhưng chúng ta là những người chung, ngàn vạn lần đừng quên, những tuyên truyền rợp trời của tạp chí, truyền thông chỉ dùng để dụ dỗ chúng ta mà thôi.

Mỗi ngày, hãy tự kiểm điểm lại chính mình: Trắng không? Xinh không? Cao không? Đẹp trai không? Giàu không? Thôi đủ rồi, mau đi làm đi!

* Nội dung bài viết trích từ cuốn "Ở Lại Thành Xã Hay Về Quê?" tác giả Mèo Maverick.

Theo Mèo Maverick

Trí thức trẻ


Có thể bạn quan tâm: dịch vụ nhà đất

Tags:

ĐĂNG KÝ NHẬN BẢNG GIÁ

Bản quyền thuộc về Ivan Nguyen, Căn Hộ Luxriverview Quận 7