Home »
Đăng bởi 1991 Land lúc Thứ Năm, 25 tháng 10, 2018 ,

Những người trẻ ở giữa đại dương

Ian nói với tôi rằng những năm tháng tuổi 20 của cậu giống như ở giữa đại dương, giữa một vùng nước lớn không xác định. Cậu không thấy đất liền, nên không biết cần trở về hướng nào. Cậu cảm thấy choáng ngợp trước viễn cảnh bản thân mình có thể bơi đến bất kỳ đâu hoặc làm bất cứ nhân tố gì. Cậu cũng đồng thời cảm thấy tê liệt trước sự thật rằng cậu không nhân thức điều nào trong số những nhân tố bất cứ được coi là lựa chọn đúng mực. Mỏi mệt và vô vọng ở tuổi 25, cậu nói rằng cậu đang đạp nước tại chỗ để có thể sống sót.

Khi nghe Ian nói, tôi cũng bắt đầu cảm thấy có chút tuyệt vọng.

Như các nhà tâm lý học nói, tôi cố gắng "hiểu được rằng khách hàng của bản thân đang ở đâu", nhưng so sánh ẩn dụ của Ian là một vấn đề thực thụ. Khi tôi hình dung cảnh mình cũng ở ngoài biển hồ cùng với cậu, với quá phổ quát phương hướng có vẻ rất giống nhau, tôi cũng chẳng thể mua ra biện pháp.

"Người ta thoát khỏi biển hồ như thế nào?" Tôi hỏi Ian, để xem cậu có biết cách xong xuôi đạp nước hay không.

"Tôi không nhân thức," cậu nói, quay đầu khi đang nghĩ suy chăm chú. "Tôi nghĩ là cần chọn lựa một hướng và mở đầu bơi. Nhưng tôi lại thấy vô định và chẳng biết nên đi hướng nào. Tôi thậm chí còn không nhân thức liệu bản thân có đang hướng về một cái gì đó không. Vậy tại sao lại sử dụng hết năng lượng để đi sai tuyến phố? Tôi đoán phần đông những gì tôi có thể làm là hy vọng bạn nào đó sẽ tới trên một phi thuyền hay một thứ đại loại tương tự," Ian nói, phần đông đã nhẹ lòng.

Có một nỗi sốt ruột một mực đi cùng với câu nói "Thế cục của tôi phụ thuộc tham gia tôi". Thật đáng sợ khi nhìn thấy rằng không có phép màu nào cả, bạn chẳng thể chỉ hy vọng, không bạn nào có thể đích thực cứu thoát bạn và tự bạn phải làm một nhân tố gì đó. Không biết bản thân mình muốn làm gì với cuộc thế bản thân mình – hoặc chí ít là không có chút khái niệm nào về việc cần làm cho tiếp theo – là phương pháp kiểm soát an ninh bản thân khỏi nỗi sợ ấy. chậm tiến độ là sự chống lại vì không muốn thừa nhận rằng các kỹ năng không hề là vô tận. Đó là một cách giả vờ rằng hiện nay chẳng phải quan trọng. Hoảng sợ trước các lựa chọn chẳng khác gì kì vọng rằng sẽ có cách để sống mà không cần chịu trách nhiệm.

Thay vì chịu trách nhiệm, Ian hy vọng người nào đó sẽ tới, vực cậu dậy và đưa cậu tới một hướng đã xác định. Yếu tố này vẫn luôn xảy ra. Có nhẽ Ian sẽ dancing lên thuyền với một đội ngũ bạn hoặc cô người yêu nào đó. Cậu sẽ đi theo họ một thời gian và lơ đãng khỏi cuộc đời của bản thân mình thêm một thời gian nữa. Nhưng tôi biết điều này sẽ hoàn thành như thế nào. Một ngày cậu sẽ thức dậy ở một mảnh đất xa lạ, làm cho một công việc hoặc ở một nơi chẳng phải can hệ tới Ian. Cậu sẽ ở bí quyết xa cuộc sống mà cậu đột nhiên trông thấy là bản thân ham muốn.

Với ẩn dụ về đại dương, Ian đang tự lừa bản thân mình rằng chẳng có thế cuộc nào mà cậu muốn sống cả. Nhân tố đó giống như cậu không có dĩ vãng hay tương lai và chẳng có nguyên nhân gì để đi hướng này hay hướng khác. Cậu không nghĩ suy về những năm 04 tuần chính mình từng sống từ trước đến giờ và cũng chẳng nghĩ về những năm tháng trước mắt. Như cậu nói, điều này khiến cho cậu chẳng thể hành động. Bởi Ian không biết rằng những người trong độ tuổi 20 tự đưa ra quyết định của mình đều êm ấm hơn những người còn đang đạp nước, cậu tự làm cho bản thân hoảng loạn. Vấn đề này rất dễ mắc phải.

Mệt mỏi tuổi 20 ai cũng trải qua: Cuộc đời như ở giữa đại dương không xác định với với lời khuyên mơ hồ Hãy theo đuổi giấc mơ của mình - Ảnh 1.

Lời nhắn nhủ mơ hồ: Hãy đeo đuổi giấc mơ của bản thân mình

Ian bỏ ra thời gian bên những người không cả quyết. Tại siêu thị xe đạp mà cậu khiến việc, bằng hữu cậu quyết đoán rằng cậu chưa cần ra quyết định vội – "Chúng tôi cũng vậy mà!" họ nô nức. Trong giờ khiến cho, họ luận bàn hầu hết về việc không bao giờ bình ổn và bội phản bản thân, nhưng họ lại ổn định với hiện trạng bán thất nghiệp và phản nghịch mai sau của mình. Tôi ngờ rằng Ian đang ở văn phòng của tôi vì bằng cách nào đó cậu nhân thức rằng những cuộc trò chuyện kia đầy những lời dối trá không chủ đích.

Khi Ian tậu đến cha mẹ để xin lời nhắn nhủ về cuộc đời mất hướng đi của bản thân, cậu lại phải nghe những lời nói dối khác. Phụ thân mẹ cậu nói, "Con là tuyệt nhất! Không có yếu tố gì là không thể!" Họ nhắc cho cậu nhớ rằng cậu có thể khiến cho mọi thứ một khi đã nỗ lực. Họ không hiểu rằng sự tạo động lực thiếu rõ ràng này chẳng bổ ích gì. Nó không mang đến sự can trương mà là sự hồi hộp.

Những người trong độ tuổi 20 như Ian được nuôi lớn bằng những mệnh lệnh mơ hồ – "Hãy đeo đuổi những giấc mơ của chính mình!", "Hãy vươn tới những tại sao!" – nhưng thường họ không nhân thức làm thế nào để làm cho được những nhân tố đó. Họ không nhân thức làm cho thế nào để đạt được những gì mình muốn, hoặc thậm chí họ cũng chẳng biết chính mình muốn gì. Như Ian nói, toàn bộ vô vọng, "Mẹ tôi nói với tôi và hồ hết dân chúng nghĩ là tôi tuyệt vời tới thế nào và bà kiêu hãnh về tôi ra sao. Tôi chỉ muốn nói: ‘Vì cái gì cơ chứ? Chính xác thì điểm cộng của con là gì?’"

Thay vì mù quáng tin tham gia lời ca ngợi của mẹ, từ lâu Ian đã cảm thấy những lời của bà quá tầm thường bình thường và không có đa dạng ý nghĩa. Cậu cảm thấy bị lừa – và có nguyên nhân để chứng minh cho suy nghĩ đó. Cuộc sống không hề là vô hạn và Ian cũng vậy. Những người ở độ tuổi 20 thường nói họ ước mình có ít chọn hơn, nhưng tại thời điểm này, Ian không có rộng rãi lựa chọn như quần chúng nói. Và cậu càng hy vọng để mở màn thì lựa chọn của cậu sẽ càng ít đi.

Mệt mỏi tuổi 20 ai cũng trải qua: Cuộc đời như ở giữa đại dương không xác định với với lời khuyên mơ hồ Hãy theo đuổi giấc mơ của mình - Ảnh 2.

Bàn thử mứt

Có một phân tích kinh điển trong lĩnh vực tâm lý học mang tên thí nghiệm mứt. Thí nghiệm này được thực hiện bởi nhà nghiên cứu Sheena Iyengar tại Đại học Stanford, người đã nảy ra ý tưởng rằng cửa hàng siêu thị sẽ là nơi xuất sắc để tò mò cách thức con người đưa ra các chọn lựa. Những trợ lý phân tích của Iyengar giả khiến cho người bán mứt và đặt các mẫu mứt trên bàn ăn thử tại một siêu thị có phổ thông tân khách sành ăn.

Trong một vấn đề kiện thể nghiệm, 6 vị mứt sẽ được bày để đối tượng mua hàng nếm thử: đào, anh đào đen, nho Hy Lạp đỏ, cam, kiwi và sữa đông vị chanh. Một nhân tố kiện thí nghiệm khác là trong 24 vị mứt được đưa ra có 6 vị nêu được trên và 18 vị khác. Ở cả hai trường thích hợp, đối tượng mua hàng nếm thử mứt có thể sử dụng phiếu mua hàng để mua một hộp mứt với giá thấp hơn.

Nhận thấy cần thiết của nghiên cứu là trên bàn có 24 mẫu thử hấp dẫn phổ biến sự lưu ý hơn nhưng kết quả lại ít khách hàng hơn. Khách hàng kéo đến rất đông, nhưng đa số trở nên choáng ngợp và chẳng hề sắm loại mứt nào. Chỉ 3% số đối tượng mua hàng đến bàn bày 24 mẫu thử đích thực sắm mứt. Trái lại, những đối tượng mua hàng đến bàn có 6 vị mứt thuận tiện quyết định nên tậu lọ mứt nào và khoảng 30% trong số họ đã tìm mứt.

Mệt mỏi tuổi 20 ai cũng trải qua: Cuộc đời như ở giữa đại dương không xác định với với lời khuyên mơ hồ Hãy theo đuổi giấc mơ của mình - Ảnh 3.

Tuần tiếp theo, tôi kể cho Ian về thử nghiệm mứt và nói ra băn khoăn của chính mình rằng liệu cậu có cảm thấy bị choáng ngợp trước những kĩ năng chọn đầy tham vọng của thế cuộc hay không.

"Tôi có cảm thấy bị ngợp trước suy nghĩ rằng tôi có thể làm mọi thứ với cuộc đời chính mình," cậu nói.

"Vậy thì hãy chi tiết nhé. Hãy nói về việc chọn lựa mứt," tôi yêu cầu.

"Tôi đang ở bàn bày 6 mẫu mứt hay là 24 mẫu đây?" cậu hỏi.

"chậm tiến độ là một thắc mắc hoàn hảo. Tôi cho rằng một phần của việc ra quyết định ở độ tuổi 20 là nhìn thấy rằng không phải có cái bàn bày 24 vị mứt nào cả. chậm tiến độ là chuyện hoang các con phố."

"Vì sao đó lại là chuyện hoang đường?"

"Những người trong độ tuổi 20 nghe quần chúng nói rằng họ đang đứng trước một chuỗi những chọn lựa bất tận. Nghe mọi người nói rằng cậu có thể khiến bất kỳ nhân tố gì hay đi bất cứ đâu cũng giống như đang ở trong đại dương mà cậu mô tả. Nó giống như đang đứng trước cái bàn bày 24 mẫu mứt. Nhưng tôi chưa từng gặp mặt ai trong độ tuổi 20 mà có trong tay 24 lựa chọn thực sự khả thi. Mỗi người chỉ có một chiếc bàn bày rộng rãi nhất là 6 mẫu."

Ian ngây người nhìn tôi, vì vậy tôi tiếp diễn.

"Cậu đã bỏ ra hơn hai thập kỷ để định hình bạn dạng thân. Cậu đã có thương hiệu, sở thích, thế mạnh, điểm yếu, bằng cấp, cản trở và cả dành đầu tiên. Cậu chẳng hề vừa mới bước chân vào thế cuộc, hay như cậu nói, là vào biển hồ. 25 năm qua đều có ý nghĩa. Cậu đang đứng trước 6 vị mứt và cậu biết bản thân thích vị kiwi hay anh đào đen hơn."

"Tôi chỉ muốn mọi chuyện tốt đẹp," Ian nói. "Tôi chỉ muốn mọi việc dễ ợt."

"Cậu đang làm cho mọi thứ mơ hồ," tôi thử thách. "Cậu đang trốn tránh không muốn biết những gì chính mình đã biết."

"Vậy cô nghĩ là tôi đã nhân thức mình nên khiến gì?"

"Tôi nghĩ là cậu biết nhân tố gì đó. Tôi cho rằng có những hiện thực. Hãy mở màn trong khoảng đó."

"Vậy đây giống như câu hỏi xổ số."

"Câu hỏi xổ số là gì vậy?" Tôi hỏi.

"Cô nhân thức đấy," Ian tiếp lời, "đó là khi ta tự hỏi ta sẽ khiến cho gì với thế cuộc bản thân mình nếu như ta thắng xổ số. Khi đó ta sẽ nhân thức chính mình thực sự muốn làm cho gì."

"ngừng thi côngĐây chẳng phải câu hỏi đúng," tôi phản đối. "ngừng thi côngĐây không hề là thực tế. Nghi vấn xổ số có thể làm cho cậu nghĩ suy về những gì cậu sẽ làm cho gì khi tài năng và tiền nong không còn cần thiết nữa. Nhưng thực tiễn là chúng cần thiết. Thắc mắc mà những đứa ở tuổi cậu cần hỏi phiên bản thân là họ sẽ làm cho gì với cuộc sống nếu như không trúng xổ số. Cậu có thể khiến cho tốt nhân tố gì để trang trải cho cuộc sống mà cậu hy vọng? Và cậu sẽ yêu thích vấn đề gì đủ để không ngại làm cho việc đó dù ở cơ chế nào trong một vài năm tới?"

"Tôi không nhân thức gì về những nhân tố ấy cả."

"Chẳng thể như vậy được."

Trong vòng một vài bốn tuần sau, Ian kể cho tôi về những hưởng thụ của cậu ở chỗ làm cho và ở trường. Trong một khoảng thời điểm dài, tôi chỉ lắng tai. Ian nói và chúng tôi cùng nghe những gì cậu nói. Sau một thời gian, tôi suy ngẫm về những tin tức chi tiết tôi nghe và quan sát được.

Thuở nhỏ dại, cậu thích vẽ. Tuổi thơ cậu thích chơi LEGO và xây dựng. Cậu mở đầu với chuyên ngành kiến trúc, nhưng không chấm dứt vì nó cho cậu cảm giác quá xưa cũ. Cậu lấy bằng chuyên ngành khoa học nhận thức vì thích công nghệ và tri giác. Tôi thấy Ian nói rất dễ ợt về mong ước tạo nên vài vật phẩm nào đó.

Sau cùng, Ian nghĩ suy về mọi lựa chọn có vẻ khả dĩ với cậu. Cậu bố trí 6 vị mứt rõ ràng, 6 điều cậu có thể sẽ khiến tiếp theo.

(Nội dung trích từ cuốn sách Tuổi 20: Những năm tháng đổi mới cuộc thế)

Theo Lặng Nhiên

Trí thức trẻ


Có thể bạn quan tâm: dat xanh

Tags:

ĐĂNG KÝ NHẬN BẢNG GIÁ

Bản quyền thuộc về Ivan Nguyen, Căn Hộ Luxriverview Quận 7